Xin chào bạn đến với e-ThongLuan
Tìm   trong  

 Đăng ký thân hữuTrang nhất | PDF | Lưu Trữ | Thăm dò | Đề Mục | Liên Lạc  

Trị Sự
· Trang nhất
· Bài Đã Đăng
(xếp theo thời gian)

· Cổ động Thông Luận
· Gửi bài
· Tìm kiếm
· Tủ Sách ThôngLuận
· Trang Nối kết
· Đề tài

Đề mục
· Tất cả các đề mục
· Ý Kiến
· Chính Trị
· Giáo Dục - Xã Hội
· Kinh Tế
· Những Vấn Đề Dân Chủ
· Những Vấn Đề Lịch Sử
· Phiếm Luận
· Quan Điểm
· Thế Giới Quanh Ta
· Thời sự
· Tuỳ bút
· Vì Đất Nước Ngày Mai
· Việt Nam Hải Ngoại
· Việt Nam-Đất & Người
· Văn Hoá-Nghệ Thuật
· Văn hoá-Tư Tưởng
· Xã Hội Dân Sự

Góc của tác giả

Photobucket - Video and Image Hosting Một vài quy ước về bài vở trên Thông Luận

THƯ ĐI TIN LẠI
26/08/2010:
Phạm Đỉnh: Thư Toà Soạn

19/06/2010:
Thư Toà Soạn: Vẫn son sắt một lòng

01/05/2010:
Thông Luận: Thư gởi các bạn “tin tặc”

24/04/2010:
Thanh: Chữ trên trang Thông Luận nhỏ như con kiến

18/04/2010:
Trần Bình Nam: Về một lời phát biểu của linh mục Nguyễn Văn Lý

15/04/2010:
Đỗ Anh Thơ: Lạm bàn về bài “Giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ"

12/02/2010:
Thông Luận: Thư Toà Soạn

03/09/2009: Trần Thị Hồng Sương: TTHS trả lời về câu chuyện Khmer đòi đất…

31/05/2009:
Trần Thị Hồng Sương: Tiếng nói của kẻ sĩ trong cuộc chiến đấu cho dân chủ nhân quyền hiện nay

11/02/2009:
Trần Thị Hồng Sương: Trả lời ông Nguyễn Biên Cương

20/01/2008:
Hoàng Liên Sơn: Làm sao vượt tường lửa?

15/4/2007:
Đỗ Như Điền: Bài trên Thông Luận hơi khác với bài đăng nơi khác !

24/11/2006:
Thanh: Thông Luận là một môi trường thông tin quái gở nhất thế giới!

Xem tiếp thư tín trước đó

Bài đăng gần đây
30/08/2010
· Thảo luận về thế cờ Biển Đông: [1] Hiểm nguy ngay trước mắt! (Bùi Tín)
· Nơi nào triết học im tiếng thì minh triết cất lời (Trần Mạnh Hảo)
· Gặp lại hai cụ “cựu chán binh” tiến bộ cực kì (Tô Hải)
· Ý kiến nhỏ nhân ngày lễ lớn (về lý luận và thực tiễn) (Hà Sĩ Phu)
29/08/2010
· Không thể đi ngược lại xu thế của thời đại (Song Chi)
· Những bài thơ viết từ đồng hoang (Nguyễn Chính)
· Cả nước thích đùa (Lê Thị Thanh Chung)
· Trung Quốc – một cường quốc sau chiến tranh lạnh (Đoàn Hưng Quốc)
28/08/2010
· Tấn công những trang web này đồng nghĩa với tấn công tất cả chúng ta (Dân Làm Báo)
· Vụ án mạng trên xe Lexus đến hồi gay cấn khi Vũ Hải Triều vào cuộc (Đinh Tấn Lực)
· Ai gây nên “Vinashin”? (Nguyễn Thanh Giang)
· Ba đầu, sáu tay, và một chủ đích bất khả thành toàn (K. D.)
· Độc lập hay độc tài? (Phạm Trần)
27/08/2010
· Việt Nam giữa cuộc xung đột Mỹ-Hoa (Ngô Nhân Dụng)
· Chuyện thật ở xứ C còng [8] (Vi Đức Hồi)
· Nhà văn nào, đại hội ấy (Phạm Đình Trọng)
· Trở về đây (Trí Luận)
26/08/2010
· Hãy vững tay lái khi bẻ ngoặt (Bùi Tín)
· Lê Trung Thành - Vinashin: Chuyện bây giờ mới kể [3] (Lê Trung Thành)
· Một khuôn mặt khác của Lưu Á Châu (Dương Danh Dy trích dịch)
· Bây giờ tháng mấy...? (Nguyễn Thượng Long)
· Kỳ thị hay bao dung? (Ngô Nhân Dụng)
· Uất ức biển ta ơi! (Lê Thị Công Nhân)
· Nghịch lí Trung Hoa (Lê Duy Nhân)
19/08/2010
· 65 năm dân chủ hay làm chủ dân? (Phạm Trần)
· Bắt đầu một giai đoạn thay đổi dồn dập (Nguyễn Gia Kiểng)
18/08/2010
· Bẻ lái chiến lược thật chăng? (Bùi Tín)
· Tổ quốc đang lâm nguy (Hương Trà)
· Báo Nhân Dân tả cảnh cộng sản thoát hình thành tư bản (Ngô Nhân Dụng)
17/08/2010
· Mao Trạch Đông - ngàn năm công tội [11] (Tân Tử Lăng)
· Tính chính danh của Đại lễ Ngàn Năm (Nguyễn Phương Anh)
· Mao Trạch Đông - ngàn năm công tội [10] (Tân Tử Lăng)
· Chuyện thật ở xứ C còng [7] (Vi Đức Hồi)
16/08/2010
· Coi chừng! Cuộc đảo chính không tiếng súng! (Bùi Tín)
· Mao Trạch Đông - ngàn năm công tội [9] (Tân Tử Lăng)
· Tướng Cộng sản Trung Quốc dám nói rõ sự thật (Bùi Tín)
15/08/2010
· Hoa Kỳ trước thái độ cứng cỏi của TQ về Biển Đông (Carl Thayer)
· Mao Trạch Đông - ngàn năm công tội [8] (Tân Tử Lăng)
· Trung Quốc đánh thức Việt Nam và Ấn Độ (B. Raman)
· Họ đã trở lại (The Economist)
· Trung Quốc táo bạo từ bỏ chính sách đối ngoại của Đặng (Wu Zhong)
· Những đòi hỏi của một chọn lựa đúng (Báo Tổ Quốc)
14/08/2010
· Mao Trạch Đông - ngàn năm công tội [7] (Tân Tử Lăng)
· Đảng là ai? tên gì? ở đâu? mấy đứa? (Đinh Tấn Lực)
· Chuyện làm ăn của Mỹ (Lữ Giang)
· Bàn tay bè bạn chìa ra đúng lúc (Bùi Tín)
13/08/2010
· Phải thay đổi kỷ cương (Ngô Nhân Dụng)
· Mao Trạch Đông - ngàn năm công tội [6] (Tân Tử Lăng)
· Việt Nam cần có vũ khí nguyên tử (Nguyễn Thanh Giang)
· Thư tâm tình với nhà văn Trần Mạnh Hảo (Bằng Phong Đặng Văn Âu)

Bài viết trước đó

BÀI MỚI !
(Hiện không có bài cho mục này.)

  
Kinh Tế: Kinh tế Việt Nam và khủng hoảng (Đoàn Hưng Quốc)
Đăng ngày 23/06/2010 lúc 04:02:14 EDT
Đề tài: Kinh Tế Việt Nam
Kinh Tế Việt NamTăng trưởng hay khủng hoảng?

“…Nếu Việt Nam rơi vào khủng hoảng, tài phiệt quốc tế rút tiền ào ạt thì Trung Quốc gần kề trong khu vực lại lại giàu tiền mặt nên có điều kiện giúp đỡ, dĩ nhiên kèm theo các điều kiện thuận lợi cho họ về đất đai, an ninh, chính trị, kinh doanh và khai thác khoáng sản…”

Kinh tế Việt Nam và khủng hoảng
Đoàn Hưng Quốc

Việt Nam là một nước dễ bị giới tài phiệt quốc tế tấn công vì nhiều lý do: dân chúng không tin tưởng nhà cầm quyền; nợ công tăng nhanh; trữ lượng ngoại tệ ít; thiếu chuyên gia quản lý kinh tế và kỹ thuật.

Thị trường nội địa đã nhiều lần bị lũng đoạn qua các cơn “sốt” giá gạo xăng tăng nhảy vọt bất ngờ, kế đó những tin đồn đổi tiền, phá giá đồng bạc khiến vàng và đô-la trở nên khan hiếm, một nguyên do chính vì dân chúng không tin tưởng nhà cầm quyền. Tâm lý quần chúng vẫn còn bị ám ảnh bởi quá khứ 30 năm trước với các lần đổi tiền “đánh tư sản” khiến cả nước bị sạt nghiệp. Gần đây hơn người ta vẫn còn nhớ khi Thứ trưởng Kinh tế vừa bảo đảm sẽ không tăng giá xăng dầu thì chỉ hai tuần sau đó giá cả lại nhảy vọt, nên những dân chúng chẳng những không tin và còn diễn giải ngược lại các lời tuyên bố công khai.

Khả năng lãnh đạo kinh tế cũng bị nghi ngờ vì nhiều cán bộ ở cấp tỉnh quận hay cả thành phố không được đào tạo chuyên môn về kinh tế, luật pháp và quản trị! Nhưng dù khả năng kém, một số không ít quan chức lại trở nên giàu có nhờ tham nhũng, hối lộ; các tin tức sì-căng-đan nổi lên đều đều khiến dư luận không thể tin là giới chức chú tâm quan tâm đến an sinh xã hội hơn là cho bản thân và gia đình, dẫn đến tình trạng mạnh ai nấy tự lo. Vì vậy thị trường nội địa trở nên mảnh đất màu mỡ cho các tin đồn thiệt hay giả do các gian thương tung ra nhằm lũng đoạn giá cả.

Trên phương diện vĩ mô thì số nợ của Việt Nam nếu được chuẩn chi theo các đề nghị của nhà cầm quyền tiến nhanh lên con số khổng lồ. Theo vài con số mà người viết thu thập được, hệ thống cảng biển 5 tỉ USD, điện hạt nhân 10 tỉ USD, sân bay Long Thành 12 tỉ USD, đường sắt cao tốc 56 tỉ USD, xây dựng thủ đô Hà Nội 60 tỉ; tàu ngầm và máy bay Nga gần 3 tỉ USD. Ngoài ra còn những khoản nợ lớn không biết có được nhà nước bảo lãnh hay không, như chiếc máy bay chở hành khách Boeing 787 giá 2 tỉ USD, Airbus 380 2 tỉ USD.

Nếu tinh sơ thì số nợ lớn này lên đến 150 tỉ USD. GDP của Việt Nam năm 2009 là 60 tỉ, nếu tăng trưởng đều ở 6% mỗi năm sẽ ở khoảng 75 tỉ năm 2013. Nói cách khác là nếu mất 3 năm để bàn bạc nghiên cứu rồi chuẩn chi các ngân khoản này thì nợ công tư sẽ vẫn là 200% GDP vào năm 2013 – chưa kể các công trình mới chưa được đề ra.

Trữ lượng ngoại tệ của Việt Nam năm 2008 là khoảng 25 tỉ, theo đà nợ và thâm thủng ngoại thương (nhất là với Trung Quốc) thì dù có tăng nhưng trong 3 năm tới cũng không thể nhảy vọt lên con số đáng kể.

Kết luận là cho dù chỉ lạm chi phân nửa con số được đề nghị thì Việt Nam vẫn sẽ nợ rất nhiều và có thể trở thành mục tiêu để giới tài phiệt tấn công trong vài năm tới đây.

Trường hợp của Việt Nam gần giống Thái Lan năm 1997 hơn là Hy Lạp năm 2010, vì cùng là hai nền kinh tế đang phát triển. Nhà nước, quan chức và tư nhân trong nước hồ hởi dẫn đến tình trạng bong bóng trong khi nợ nần tăng nhanh. Đến khi bong bóng căng phồng thì giới đầu tư quốc tế sẽ e ngại rút ngân khoản hoặc tăng lãi suất cho vay. Việt Nam giống như Thái Lan kềm trị giá hối đối và vay mượn theo đồng đô-la. Khi ngoại tệ bị thâm thụt đến mức nhà nước bắt buộc phải thả nổi hối đoái thì giá trị tiền Đồng sẽ sụp, cả chính phủ lẫn tư nhân không còn khả năng trả nợ dẫn đến khủng hoảng nghiệt nghèo.

Những chuyên gia tài chánh nào đã đánh giá cao khả năng trả nợ của Việt Nam vẫn có thể thay đổi ý kiến trong khoảnh khắc, như họ đã từng làm khiến Thái Lan, Nam Hàn, Indonesia, Phi Luật Tân điêu đứng năm 1997, và Hy Lạp, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ý Đại Lợi chao đảo năm 2010.

Năm 1997 khối Đông-Á được Hoa Kỳ và IMF trợ giúp kèm theo các điều kiện ngặt nghèo – nhưng trong cái rủi có điều hên. Nam Hàn học bài học đó nên quyết tâm thúc đẩy kinh tế trở thành cường quốc. Dân chúng Indonesia biểu tình chống nhà nước lại lật đổ được chế độ độc tài Suharto bắt đầu cho một thể chế dân chủ.

Năm 2010 các nước Nam Âu được IMF và các nước Tây-Âu trợ giúp, cho dù tình hình đến giờ này vẫn còn ngặt nghèo chưa biết sẽ đi về đâu. Những điều kiện cắt giảm chi tiêu của Đức - Pháp khiến dân Hy Lạp và Tây Ban Nha phẩn uất nhưng không có sự chọn lựa nào khác.

Nếu Việt Nam rơi vào khủng hoảng, tài phiệt quốc tế rút tiền ào ạt thì Trung Quốc gần kề trong khu vực lại lại giàu tiền mặt nên có điều kiện giúp đỡ, dĩ nhiên kèm theo các điều kiện thuận lợi cho họ về đất đai, an ninh, chính trị, kinh doanh và khai thác khoáng sản. Bắc Kinh đang muốn tạo một khu vực tiền tệ độc lập khỏi đồng đô-la nên trong hoàn cảnh này có thể áp đặt các điều kiện tài chánh như trữ lượng ngoại tệ của Việt Nam phải bằng Nhân Dân Tệ nhằm buộc chặt nền kinh tế hai nước.

Đoàn Hưng Quốc

© Thông Luận 2010

 
Trang liên hệ
· Đọc thêm về Kinh Tế Việt Nam


Bài được đọc nhiều nhất trong Kinh Tế Việt Nam:
Lạm phát ở Việt Nam – Thử tìm nguyên nhân (Nguyễn Thanh Giang)


Lựa chọn

 Trang in Trang in

 Gởi đến cho bạn bè Gởi đến cho bạn bè




Copyright © 1988-2010 Thông Luận
Chủ nhiệm: Phạm Đỉnh

Thongluan - Address: 7 Allée Bouleau Carreau, 77600 Bussy-Saint Georges, France
ISSN 1145-9557, năm thứ 22.
Liên lạc:
hopthu@thongluan.org



PHP-Nuke Copyright © 2004 by Francisco Burzi